Hai danh mục có cùng lợi nhuận dài hạn có thể tạo ra trải nghiệm hoàn toàn khác nhau. Một danh mục giảm sâu buộc nhà đầu tư chịu áp lực tâm lý lớn hơn và cần mức tăng cao hơn để trở lại đỉnh cũ.

Drawdown được tính từ đỉnh đến đáy

Drawdown là tỷ lệ giảm từ mức cao nhất trước đó xuống mức thấp nhất tiếp theo. Nếu danh mục từ 100 giảm còn 80, drawdown là 20%. Chỉ số này khác khoản lỗ đã chốt: nó mô tả mức suy giảm trong hành trình nắm giữ.

Mất 50% cần tăng 100% để hòa vốn

Phần trăm giảm và phần trăm hồi phục không đối xứng. Giảm càng sâu, mức tăng cần thiết để quay lại đỉnh càng lớn. Vì vậy quản trị downside có thể quan trọng hơn việc cố tối đa hóa từng điểm lợi nhuận.

Thời gian hồi phục là nửa còn lại của rủi ro

Một drawdown ngắn có thể dễ chịu hơn mức giảm tương tự kéo dài nhiều năm. Nhà đầu tư có mục tiêu gần, cần rút tiền hoặc có thu nhập không ổn định phải đặc biệt quan tâm đến thời gian hồi phục.

Dùng drawdown để thiết kế danh mục

  • So mức drawdown lịch sử với khả năng chịu đựng thực tế.
  • Kiểm tra nhiều giai đoạn, không chỉ một cuộc khủng hoảng.
  • Giữ phần tiền cần dùng sớm ngoài tài sản biến động mạnh.
  • Đa dạng hóa theo nguồn rủi ro và đặt quy tắc tái cân bằng.

ĐIỂM CẦN NHỚ

Rủi ro không chỉ là độ rung của giá. Đó còn là độ sâu của vết giảm và thời gian nhà đầu tư phải chờ để quay lại điểm xuất phát.

Nguồn tham khảo